Như chta đều biết thì nhạc rap xuất thân từ underground với bối cảnh nghèo khó và tệ nạn nên từ trước tới nay chta luôn nhìn nhạc rap như một thể loại âm nhạc "chỉ thuộc underground"
Nhưng thật sự thì hầu hết những rapper da đen ở Mỹ đều muốn tiến lên mainstream để thoát nghèo, thoát hood còn nhiều rapper ở Việt Nam chỉ muốn rap có thể mãi mãi giữ cái chất underground. Mâu thuẫn này đỉnh điểm khi Nam - Bắc beef nhau năm 2013 với miền Nam bảo vệ trường phái cũ và underground (phe bảo thủ), còn miền Bắc thì muốn đưa rap lên mainstream (phe cấp tiến). Qua thời gian thì giờ rapper Việt Nam nào cũng muốn lên mainstream hết bằng chứng là tận 6000 rapper đi casting Rap Việt vừa rồi. Có lẽ nào rap lên mainstream mới là con đường đúng đắn ?
Dưới đây là một số luận điểm mà những rapper phe bảo thủ thường nói để chống lại quan điểm của những rapper phe cấp tiến :
1 . Nhạc rap underground mới giữ được chất : Thật ra thì ko mấy ai định nghĩa được "chất" là gì mà thường chỉ cảm nhận nó đại khái nên cũng có một bộ phận lớn rapper ko hiểu về khái niệm "chất". Nếu định nghĩa từ "chất" đúng với khái niệm triết học như trước đây chta vẫn thường dùng thì tổ đội Loa Không Gian cũng chất mà ? Nhiều rapper mainstream bây giờ cũng chất như MCK. Từ "chất" ngày xưa hay được hiểu là phong cách hiphop truyền thống bụi đời, gai góc và có cái gì đó gangster nhưng thật ra đó chỉ là 1 trong số rất nhiều kiểu chất. Ở nước ngoài thì những Kanye, Tyler, J Cole cũng ko đi theo phong cách đó mà họ thiên về những chủ đề và phong cách nhẹ nhàng hơn nhưng cũng được respect rất nhiều
2 . Nhạc rap lên mainstream bị biến tướng : Cái này thì có phần đúng nhưng cũng như khái niệm "chất" thì chúng ta cũng phải hiểu "biến tướng" là biến tướng thế nào. Theo t thì những rapper như Rhyder, Lập Nguyên, OSAD (Người Âm Phủ),... mới là biến tướng còn những người như Karik thì ko có gì gọi là biến tướng cả mà đó là chất của họ. Lý do là vì Rhyder rap dở nhưng nổi tiếng với Rap Việt nhờ hát hay, Lập Nguyên thì ko có khả năng sáng tác mà đi copy lyrics, bài Người Âm Phủ của OSAD thì từ beat đã ko phải là hiphop rồi,... trong khi đó Karik vẫn rap đúng với khái niệm rap thì ko thể gọi là biến tướng. Lý do nói vậy là vì Karik vẫn có nhiều bài rap mang chất hiphop trong xuyên suốt sự nghiệp mà gần đây nhất là Nhật Ký Vào Đời (lyrics hay, flow cũng hay, beat cũng hay) nhưng cơ bản là do tính Rik ko gai góc mà ổng thư sinh lành tính từ đầu nên ko thể ép ổng làm ra những bài gangster rap được
3 . Phải nghe rap underground thì mới hiểu hiphop : Cái này có phần đúng nếu ko muốn nói là hoàn toàn đúng nhưng hơi cực đoan. Thật ra các rapper mainstream vẫn có thể hiphop và vẫn hiphop, bằng chứng là bài Giờ Ai Cười của HIEUTHUHAI, Window Shopper của HURRYKNG, Free Flow Không Hút của Ricky Star,... nhưng cũng phải công nhận rằng nếu chỉ xét riêng tinh thần hiphop thì những bài đó cũng khó so sánh với những bài của những người như DSK dù lão ko còn chơi hiphop nữa mà chơi tới cái gì rồi, hay Nah, VD, Acy,... Nhưng nói đi cũng phải nói lại là nhờ có những rapper mainstream thì khán giả mới biết tới rap và từ đó họ mới tìm tới underground dù là số lượng rất ít nên việc cực đoan với mainstream thật ra ở một góc độ nào đó cũng là tự bóp underground
Còn những luận điểm nào nữa thì xin mời bô lão bàn thêm
Nhưng thật sự thì hầu hết những rapper da đen ở Mỹ đều muốn tiến lên mainstream để thoát nghèo, thoát hood còn nhiều rapper ở Việt Nam chỉ muốn rap có thể mãi mãi giữ cái chất underground. Mâu thuẫn này đỉnh điểm khi Nam - Bắc beef nhau năm 2013 với miền Nam bảo vệ trường phái cũ và underground (phe bảo thủ), còn miền Bắc thì muốn đưa rap lên mainstream (phe cấp tiến). Qua thời gian thì giờ rapper Việt Nam nào cũng muốn lên mainstream hết bằng chứng là tận 6000 rapper đi casting Rap Việt vừa rồi. Có lẽ nào rap lên mainstream mới là con đường đúng đắn ?
Dưới đây là một số luận điểm mà những rapper phe bảo thủ thường nói để chống lại quan điểm của những rapper phe cấp tiến :
1 . Nhạc rap underground mới giữ được chất : Thật ra thì ko mấy ai định nghĩa được "chất" là gì mà thường chỉ cảm nhận nó đại khái nên cũng có một bộ phận lớn rapper ko hiểu về khái niệm "chất". Nếu định nghĩa từ "chất" đúng với khái niệm triết học như trước đây chta vẫn thường dùng thì tổ đội Loa Không Gian cũng chất mà ? Nhiều rapper mainstream bây giờ cũng chất như MCK. Từ "chất" ngày xưa hay được hiểu là phong cách hiphop truyền thống bụi đời, gai góc và có cái gì đó gangster nhưng thật ra đó chỉ là 1 trong số rất nhiều kiểu chất. Ở nước ngoài thì những Kanye, Tyler, J Cole cũng ko đi theo phong cách đó mà họ thiên về những chủ đề và phong cách nhẹ nhàng hơn nhưng cũng được respect rất nhiều
2 . Nhạc rap lên mainstream bị biến tướng : Cái này thì có phần đúng nhưng cũng như khái niệm "chất" thì chúng ta cũng phải hiểu "biến tướng" là biến tướng thế nào. Theo t thì những rapper như Rhyder, Lập Nguyên, OSAD (Người Âm Phủ),... mới là biến tướng còn những người như Karik thì ko có gì gọi là biến tướng cả mà đó là chất của họ. Lý do là vì Rhyder rap dở nhưng nổi tiếng với Rap Việt nhờ hát hay, Lập Nguyên thì ko có khả năng sáng tác mà đi copy lyrics, bài Người Âm Phủ của OSAD thì từ beat đã ko phải là hiphop rồi,... trong khi đó Karik vẫn rap đúng với khái niệm rap thì ko thể gọi là biến tướng. Lý do nói vậy là vì Karik vẫn có nhiều bài rap mang chất hiphop trong xuyên suốt sự nghiệp mà gần đây nhất là Nhật Ký Vào Đời (lyrics hay, flow cũng hay, beat cũng hay) nhưng cơ bản là do tính Rik ko gai góc mà ổng thư sinh lành tính từ đầu nên ko thể ép ổng làm ra những bài gangster rap được
3 . Phải nghe rap underground thì mới hiểu hiphop : Cái này có phần đúng nếu ko muốn nói là hoàn toàn đúng nhưng hơi cực đoan. Thật ra các rapper mainstream vẫn có thể hiphop và vẫn hiphop, bằng chứng là bài Giờ Ai Cười của HIEUTHUHAI, Window Shopper của HURRYKNG, Free Flow Không Hút của Ricky Star,... nhưng cũng phải công nhận rằng nếu chỉ xét riêng tinh thần hiphop thì những bài đó cũng khó so sánh với những bài của những người như DSK dù lão ko còn chơi hiphop nữa mà chơi tới cái gì rồi, hay Nah, VD, Acy,... Nhưng nói đi cũng phải nói lại là nhờ có những rapper mainstream thì khán giả mới biết tới rap và từ đó họ mới tìm tới underground dù là số lượng rất ít nên việc cực đoan với mainstream thật ra ở một góc độ nào đó cũng là tự bóp underground
Còn những luận điểm nào nữa thì xin mời bô lão bàn thêm
Sửa lần cuối:



.png)